Thứ Hai, 12 tháng 10, 2015

Ai Cho Anh Lên Giường

Nếu như có thể, vào giờ phút này cô tình nguyện, biến mất từ thế giới này.
Một giọt nước mắt trong suốt, từ khóe mắt chảy ra, Đỗ Linh Lan không dùng tay lau đi, chỉ muốn mặc cho bọn chúng chảy xuống, dù gì mồ hôi cũng sớm thấm ướt cả tóc mai rồi.
Giữa hai chân truyền đến một trận đau như bị xé rách, thật ra cũng không đáng là gì, so với tất cả những tổn thương mà cô phải chịu đựng, nỗi đau này, thực sự không là gì cả.
Chỉ là, nỗi đau này lại một lần nữa nhắc cô nhớ đến những việc làm ngu ngốc của mình.
Cô . . . . . Biết rất rõ người đàn ông bên cạnh không hề yêu thương mình, nhưng vẫn chủ động đưa tới cửa, chấp nhận làm một kẻ thế thân, cả đêm triền miên cùng anh.

Rất buồn cười, nhưng cô lại không cười nổi.
Hơn nữa, trong lúc hai người đang nhiệt tình, đôi môi bạc kia lại có thể gọi tên người phụ nữ khác.
Tim cô, rất đau, rất khó chịu, giống như bị người khác bóp chặt, lại phải cố gắng bỏ ngoài tai tất cả, xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Thì ra, cô ngu ngốc yêu anh hơn mười năm, nhưng tất cả chỉ là hy vọng hão huyền của cô.
Ngoài cửa sổ mặt trời dần dần lên cao, cô biết, tối hôm qua lại uống say, lại chơi đùa cùng anh, nhưng nhất định phải rời giường đúng giờ, cô nhẹ nhàng đẩy cánh tay rắn chắc của anh đang đặt trên eo mình xuống, cố gắng ngồi dậy nhưng cơ thể hoàn toàn không còn một chút sức lực, nhặt từng mảnh quần áo rải rác trên đất rồi mặt vào, sau đó, cũng không nhìn anh, liền rời đi.
Có lẽ, tất cả, nên dừng ở đây.
Chuyện này ngay từ đầu đã không có kết quả tốt, không có được sự chấp nhận khi chỉ mù quáng yêu anh, tất cả đều do cô tự tay vẽ ra.
Không bao giờ yêu nữa, không bao giờ hận nữa.
Xuyên qua tấm kính thủy tinh, ánh sáng mặt trời dịu dàng, ấm áp chiếu lên cơ thể ba người phụ nữ trong nhà kính.
Trong tay Long phu nhân cầm một chiếc kéo nhỏ, tỉ mỉ cắt bỏ những chiếc lá đã chết trong chậu hoa bà vô cùng yêu thích, dù đang bận rộn nhưng cũng không quên nhắc nhở con gái, làm thế nào mới có thể giúp chậu hoa phát triển tốt.

Gương mặt Long Hồ khổ sở, chăm chú nhìn chiếc kéo nhỏ trong tay, trời sinh tính cô vốn hoạt bát, làm sao có thể chịu được những công việc tĩnh lặng như thế này? Mới bắt đầu, cô đã cảm vô cùng khó chịu, chỉ muốn vứt chiếc kéo nhỏ trong tay xuống mà chạy ra ngoài.
Đảo mắt nhìn trái rồi lại nhìn phải, cuối cùng dừng trên cơ thể người bạn lúc nhỏ nhưng có gì đó không giống với thường ngày "Linh Lan? Cậu cảm thấy không khỏe sao? Sao gương mặt lại tái nhợt vậy?"
Cô vừa nói xong, cũng làm Long phu nhân phải chú ý.
Mặc dù là Ảnh vệ, nhưng Long phu nhân luôn quan tâm mọi người như con ruột của mình, đặc biệt là Đỗ Linh Lan, giống như ông trời phái xuống an ủi bà chỉ có một cô con gái, mà cô còn chu đáo hơn cả con ruột của bà, nên phải thân thiết, phải chỉ bảo cô nhiều hơn.
Đỗ Linh Lan ngẩng mặt lên, nhàn nhạt nâng lên khóe môi, cười cười, "Chỉ là tối hôm qua không ngủ được, phu nhân và tiểu thư không cần lo lắng."
Cô rõ ràng không có đủ sức để nói, hỏi làm sao người khác có thể yên tâm được chứ?
Long Hồ nhanh chóng kéo Đỗ Linh Lan ngồi vào chiếc ghế bên cạnh mình, vẻ mặt nghiêm túc nhìn cô chăm chú, "Đỗ Linh Lan, cậu đã hứa với mình, có chuyện gì đều cùng nhau bàn bạc, sẽ không lừa gạt mình, có phải cậu muốn thất hứa hay không?"
Đỗ Linh Lan nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp ngây thơ này, lộ ra thứ tình cảm xuất phát từ tận đáy lòng, cười, "Sao tôi có thể làm trái với những gì đã hứa cùng tiểu thư? Tôi không có lừa gạt tiểu thư, buổi tối ngày hôm qua tôi thật sự không ngủ được mà thôi, tôi là người hiểu rõ cơ thể của mình hơn ai hết, tôi không có lừa gạt tiểu thư và phu nhân, cũng không có ở đây khoe khoang."
Long Hồ nghiên cứu tỉ mỉ thái độ của Đỗ Linh Lan, xác nhận cô không có lừa gạt mình, Long Hồ mới hài lòng gật đầu, nhưng cũng không quên nói vài lời đe dọa, "Linh Lan tớ tạm thời tin cậu, nhưng tốt nhất cậu không nên lừa gạt tớ, nếu không tớ sẽ. . . . . . Gừ gừ!" Cô tự bày ra cho mình một khuôn mặt đáng sợ nhất, cười nhạt vài tiếng .
Với nét mặt buồn cười như vậy, có thể đe dọa được cô sao? Đỗ Linh Lan cười khẽ một tiếng, một cô gái tốt đẹp thế này, làm sao cô có thể sánh bằng?
Lòng dạ ác độc hung hăng nhéo cô một cái, Đỗ Linh Lan hít một hơi thật sâu, sau đó đưa tay nhận lấy chiếc kéo nhỏ trong tay Long Hồ, thay cô chăm sóc chậu hoa hồng trước mặt.
Công việc cực nhọc đã được người khác đảm nhận, Long Hồ mừng rỡ, cười hì hì vùi người ở trên ghế dựa, nhìn Long phu nhân và Đỗ Linh Lan tỉ mỉ cắt bỏ những chiếc lá đã chết.
"Linh Lan, con quá cưng chiều con bé này rồi." Long phu nhân nhìn bộ dạng của con gái, không nhịn được nói với Đỗ Linh Lan.
"Không có chuyện đó đâu, phu nhân." Đỗ Linh Lan lắc đầu một cái, "Linh Lan rất thích chăm sóc hoa."
"Mẹ, người không cần ghen tỵ tình cảm của con và Linh Lan, thì chia rẽ chúng con chứ!" Long Hồ đứng lên, chen vào giữa làm mặt quỷ với Long phu nhân.
"Con bé này!" Long phu nhân vừa cưng chiều vừa buồn cười mắng một câu, lại bắt đầu tỉ mỉ cắt bỏ những chiếc lá đã chết.
Đỗ Linh Lan cười yếu ớt nhìn hai mẹ con trước mặt, trong lòng không ngừng hâm mộ, cô cũng giống như tất cả các Ảnh Vệ khác, đều là trẻ mồ côi không có cha cũng không có mẹ, cho nên từ nhỏ cô đặc biệt hâm mộ khi trên dưới Long gia hòa thuận, anh em yêu thương lẫn nhau.
Ngồi một lúc, Long Hồ không chịu được chạy ra khỏi nhà kính, đi tìm chuyện vui, Long phu nhân vì có việc gấp nên cùng đi với Long Hồ.
Vì đang ở trong nhà, Đỗ Linh Lan không cần theo sát bên cạnh Long Hồ, cũng chính vì vậy, cô cố ý ở lại trong nhà kính, tiếp tục chăm sóc các chậu hoa.
Cô thích cây cối, thích những loài hoa này, mặc dù lúc nào cũng bị Hoắc Thanh Đình giễu cợt, nhưng tương lai cô mơ ước khi về hưu, sẽ đến một nơi vắng vẻ, lẳng lặng trồng hoa, có lẽ sẽ mở một tiệm bán hoa nho nhỏ, bán một ít chậu hoa, bán những loại cây liên quan, nói chung là cô không muốn rời xa cây cối.
Cắt bỏ những chiếc lá cuối cùng, cô đứng lên, muốn ngắm nhìn kết quả mình đạt được, thật không ngờ, lại làm hai chân mất thăng bằng, khó khăn mở miệng chua xót đau đớn, động tác của cô cứng đờ, đợi một lúc sau mới đứng thẳng người.
Cô cười khổ, không biết tại sao mình lại vô dụng như vậy, loại đau đớn này mà cũng không chịu được.
Bỗng, lông măng trên cổ cô đứng thẳng lên, mỗi một bắp thịt trên người cũng căng thẳng, tất cả đều ở trạng thái đề phòng, được huấn luyện nhiều năm khiến cô nhanh chóng nhận ra có một người khác đang đi vào nhà kính, chỉ là, người này, lại không phải người ngoài.
Hơi thở quen thuộc kia, làm cho cô nhận ra được người đi vào nhà kính không phải ai khác, mà chính là anh, nhưng cơ thể cô vẫn căng thẳng như cũ, thả lỏng cơ thể, cô chậm rãi xoay người, bắt gặp một đôi mắt đen lạnh lùng không có tình cảm.
"Thủ lĩnh." giọng điệu cung kính, không có một chút gần gủi hoặc xa lạ, chỉ là quan hệ cấp trên - cấp dưới.
Ánh mắt Hàn Lạc Đình sắc bén tựa như dao nhanh chóng quan sát một vòng trong nhà kính, không nhìn thấy người mình muốn gặp, nhẹ nhàng gật đầu, coi như là đáp lại lời chào hỏi của cô.
Không đợi anh phải hỏi, Đỗ Linh Lan nhanh chóng nói ra chỗ ở của Long Hồ, sau đó anh xoay người rời đi, chỉ còn lại mình cô, nhìn theo bóng lưng anh, một lúc sau vẫn chưa tỉnh táo lại, thật lâu sau mới ý thức được mà thu ánh mắt về.
Anh, lạnh lùng như vậy, vô cảm như thế, làm sao biết cô yêu anh nhiều năm như vậy?
Cô không chỉ suy nghĩ về vấn đề này một lần, nhưng lần nào cũng không tìm thấy đáp án, có lẽ, ngay cả bản thân cô, cũng không muốn tìm ra đáp án này.
Thế nhưng vào lúc này, anh không tìm thấy Long Hồ, lập tức xoay người rời đi, đôi mắt đen sắc bén kia không mang bất kỳ tình cảm gì, rơi trên người cô.
Đỗ Linh Lan không khỏi cảm thấy chột dạ.
Tối hôm qua anh uống rất say, hoàn toàn không biết gì, người lên giường với anh không phải là Long Hồ, mà chính là người không biết xấu hổ như cô.
Bởi vì chột dạ, cô đứng thẳng hơn thường ngày, không muốn cho anh biết bây giờ chân cô vô cùng đau nhức, vết hôn trên cổ, cũng bị áo len cổ cao che đi cẩn thận, cho dù có thông minh như Hàn Lạc Đình, cũng sẽ không phát hiện ra bí mật của cô.
Đúng! Điều này là bí mật của mình cô, cô sẽ không bao giờ nói với bất kỳ ai, cũng sẽ không để cho ai biết.
Cô biết rất rõ làm thế nào mới có thể thoát khỏi sự chất vấn của anh, đối với anh mà nói, cô chính là tai mắt được sắp xếp ở bên cạnh Long Hồ, từng việc làm của Long Hồ, anh đều nắm rõ trong lòng bàn tay, tất cả đều nhờ cô.
Mỗi ngày, cô giống như người hai mặt trong cuộc sống này, cô cố che giấu tình cảm đối với anh, mang tin tức của người phụ nữ anh yêu nhất nói cho anh biết, sau đó dựa trên sự hài lòng hay bất mãn của anh, tâm trạng của anh sẽ ảnh hưởng đến tình cảm của cô.
Nhưng, cô tự nói với chính mình, như vậy là đủ rồi.
Cô không muốn tiếp tục sống như vậy nữa, cho nên chuyện của Long Hồ, cô chỉ chọn những chuyện quan trọng, chuyện liên quan đến an toàn sống chết, mới thông báo cho anh, còn những chuyện khác, nếu Long Hồ tâm sự với cô, cô sẽ không giấu diếm giống như trước đây, mỗi một chuyện đều sẽ nói cho anh biết.
Hàn Lạc Đình nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn yếu ớt kia, trong đầu thoáng hiện lên vài hình ảnh, nhưng mà, hình ảnh này quá nhanh, quá mờ nhạt, anh không thể bắt được, anh không cách nào khống chế ánh mắt của mình, rơi trực tiếp trên người cô gái kia, nhưng cơ thể xiêu vẹo kia chỉ chờ ngã xuống.
"Nếu không khỏe, thì đi nghỉ ngơi, Ngũ Tiểu Thư sẽ do tôi bảo vệ." Hiếm khi, anh nói cho cô tự do nửa ngày.
Lời của anh, quả thật làm cho cô có chút ngạc nhiên, bởi vì bất kể khi nào, đối với anh mà nói sự an toàn Long Hồ, mãi mãi là thứ đặt ở vị trí cao nhất, mà hôm nay, anh lại nói sẽ cho cô thời gian nghỉ ngơi.
Nhưng mà, sự quan tâm như vậy, cô không cần, "Cám ơn thủ lĩnh, nhưng tôi nghĩ tôi vẫn có thể tiếp tục đảm nhận công việc của mình, nếu như không còn chuyện gì khác, Linh Lan xin đi trước." Cúi đầu, mắt cũng rũ xuống, cô giấu đi toàn bộ tình cảm, làm cho âm thanh của mình vẫn như cũ, rất mực cung kính.
Trái tim vì bộ dạng cúi đầu của cô, mà dâng lên một trận lửa giận ngay cả bản thân mình cũng không hiểu nổi, Hàn Lạc Đình thật sự đã quên, trước kia cô luôn ở phía sau anh, cô giống như cái đuôi nhỏ của anh, nhưng từ lúc nào cô gái trước mặt lại trở thành một bộ dạng cung kính như vậy khi đối mặt với anh.
Anh cũng không vì chuyện nhỏ này mà nổi giận, nhưng, càng nhìn đỉnh đầu cô, lửa giận trong lòng anh lại bộc phát, không nhịn được muốn bộc phát.
Nhưng cuối cùng, anh vẫn nhẫn nhịn, chỉ đáp nhẹ một tiếng, rồi rời khỏi nhà kính, đi tìm người phụ nữ chiếm vị trí quan trọng nhất trong lòng anh.
Tiếng bước chân rời đi, Đỗ Linh Lan ngẩng đầu lên, đáy mắt đã nổi lên một tầng hơi nước, cô không muốn cho anh nhìn thấy, cô lại có một mặt hèn nhát vô dụng như vậy.
Nước mắt của phụ nữ, trừ Long Hồ ra, đối với anh mà nói tất cả đều là đáng khinh, không cần ngó ngàng.
Cô biết, cô đã làm bạn với anh hơn mười năm, tất cả đều biết.
Mười lăm năm trước.
Cô bé trắng nõn mũm mĩm, ngồi yên lặng trong một góc phòng, dùng đôi mắt to trong veo như nước, nhìn về phía chỗ bọn trẻ khác đang chơi đùa.
Trong tay cô là một con búp bê thỏ, nhưng cô chưa bao giờ rời xa con búp bê thỏ này, vì nó là của ba mẹ cô, sau cùng tặng lại cho cô như một món quà.
Hôm đó. . . . . . Là sinh nhật của cô, cô ở nhà đợi cha mẹ về, thế nhưng, cô đã chờ rất lâu, đợi đến cuối cùng, lại là một nhân viên phúc lợi xã hội, cùng với con búp bê thỏ này.
Nhân viên phúc lợi xã hội nói cha mẹ cô xảy ra tai nạn giao thông, đã chết ngay tại chỗ, do cha mẹ cô đều là trẻ mồ côi, cho nên họ chỉ có thể đưa cô đến cô nhi viện, hai ngày sau, cô được người ta đưa đến nơi này.
Mới đến chưa quen, cô vô cùng sợ hãi, buổi tối lại khóc nức nở muốn tìm ba mẹ, cho đến khi nhân viên phúc lợi xã hội chăm sóc cô không chịu nổi mới quát: "Ba mẹ ngươi đã chết! Chết! Ngươi có hiểu hay không cái gì gọi là chết? Nói đúng hơn, bọn họ mãi mãi sẽ không trở về nữa, mãi, mãi, sẽ, không, về! Cho dù có khóc đến chết, bọn họ cũng sẽ không trở về nữa, ngươi đã hiểu ra chưa?"
Cô ngẩn ngơ tại chỗ, dùng một đôi mắt đẫm lệ chăm chú nhìn người nhân viên đó, về sau, cô cũng không nhìn thấy người nhân viên đó nữa, nghe nói hình như viện trưởng biết được những lời người kia nói với cô..., cho nên đã đuổi việc người nhân viên đó.
Mặc dù không bao giờ nghe thấy những lời nói kia thêm lần nào nữa, thế nhưng những lời nói đó, từ lâu đã ghim chặt vào tim cô.
Cô trở thành một đứa trẻ không ai cần, nếu như không có người đồng ý nhận nuôi cô..., cô sẽ ở lại trong cô nhi viện, cho đến khi trưởng thành, sẽ rời khỏi nơi này.
Tuổi còn nhỏ cô không hiểu được thế nào gọi là nhận nuôi, cô vẫn luôn trốn ở một góc phòng, ôm con búp bê thỏ của mình, không nói chuyện, không quan tâm những người khác.
Rất ít người đến cô nhi viện nhận nuôi những đứa trẻ, vì phần lớn mọi người không muốn đưa về một đứa trẻ không rõ lai lịch, chỉ sợ sẽ mang đến phiền phức cho mình, từ đó số lượng trẻ em càng ngày càng nhiều, trách nhiệm cũng càng ngày càng nặng nề, những nhân viên phúc lợi xã hội, cũng thường bận tối mày tối mặt, không có thời gian để ý đến một đứa bé luôn lẳng lặng ngồi một góc, cũng không có giúp cô khi bị những đứa trẻ khác bắt nạt.
Một đứa trẻ cao lớn đột nhiên xuất hiện tại trước mặt cô, cô lùi lại một bước, biết đứa trẻ kia lại đến gây sự với cô.
Những ngày này, đứa trẻ lớn nhất kia không biết bị cái gì kích động, lại đến gây sự với cô, không phải kéo bím tóc của cô, thì cũng đẩy cô ngã, làm cô ngã bị thương, cũng vì vậy, trên người của cô, xuất hiện rất nhiều vết bầm lớn nhỏ, sâu cạn không giống nhau.
"Con bé câm điếc kia, lại ngồi ở đây nhớ ba mẹ có đúng hay không?" Tên gọi khó nghe, cảm giác đau do bím tóc bị kéo, truyền vào trong tai.
Cô cắn môi, không nhìn cũng không để ý tới đứa trẻ kia, cho là cậu ta cũng giống như những lần trước, chơi chán rồi sẽ tự bỏ đi, nhưng cô lại quên, hôm nay cô còn ôm con búp bê thỏ quan trọng nhất.
Con búp bê trong tay, bỗng nhiên bị cướp đi, cô mở to đôi mắt, sợ hãi nhìn đứa trẻ lớn nhất kia ném con búp bê của cô trên mặt đất, dùng bàn chân bẩn của mình đạp mạnh lên đầu con búp bê.
Nhìn con búp bê thỏ màu vàng nhạt bị đạp đến bẩn, cô đau lòng khóc, bước lên muốn mang con búp bê của mình về, nhưng gầy yếu như cô hoàn toàn không phải đối thủ của đứa trẻ kia, hai tay cậu bé duỗi một cái, đã đẩy cô ra xa, cô mất thăng bằng lùi về phía sau vài bước, chân lại sơ ý giẫm lên một quả bóng nhỏ trên mặt đất, trán ngay lập tức, nặng nề đập vào bức tường cứng rắn.
"Bịch" một tiếng động thật lớn, vang lên trong phòng khách, phòng khách đang ồn ào trong nháy mắt rơi vào trạng thái yên tĩnh.
Linh Lan chỉ cảm thấy đầu mình rất khó chịu, rất đau, hơn nữa cô còn cảm thấy có một dòng chất lỏng từ trên trán của cô chảy xuống, thậm chí chảy vào mắt, nhưng mà, cô không giống như trước kia ngồi xuống khóc lớn, muốn những người khác giúp cô lấy lại con búp bê.
Cô đưa tay, lau đi chất lỏng trong mắt, lảo đảo chống đỡ thân thể nhỏ nhắn của mình, từng bước một đi về phía đứa trẻ lớn đã sợ hãi đến hoang mang.
Cô đẩy cậu ta ra, cẩn thận nhặt con búp bê thỏ của mình lên, đôi môi nhỏ không nhịn được nhàn nhạt cười, mặc dù cả người con búp bê có chút dơ bẩn, nhưng không có rách, một chút tổn thương cũng không có.
Đầu của cô ẩm ướt, cho nên không dám vùi mặt vào con búp bê trong ngực, cô ngẩng đầu lên, đi vào phòng tắm, nhưng chân của cô, không biết vì sao, không có lực.
Không được, cô muốn đi rửa mặt sạch sẽ, cô tự nói với mình, như vậy mới có thể ôm thật chặt con búp bê thỏ.
Một bước, lại một bước, máu trên mặt, bởi vì cô di chuyển, nên nhỏ giọt xuống đất.
Cô cố gắng, cô mạnh mẽ chống đỡ, tất cả đều rơi vào trong mắt hai thiếu niên không biết xuất hiện trong phòng khách từ lúc nào.
Một người thiếu niên trong đó, thấy cô sắp không chịu được mà ngã xuống, nhanh chóng tiến lên đỡ cô.
Cảm giác khác thường khiến cô khó khăn ngẩng đầu lên, nhìn thẳng và đôi mắt đen không có cảm xúc kia.
"A Đình?" Một người thiếu niên tao nhã khác, tò mò nhíu mày.
"Không cần chọn, là cô bé này." Lời nói lạnh như băng, từng chữ được phun ra.
"Cậu chắc chứ? Cô bé này gân cốt yếu, nhất định sẽ chịu rất nhiều khó khăn." Thiếu niên tao nhã nhắc nhở, mục đích bọn họ đến đây không phải nhặt sủng vật, bọn họ đến là vì tìm kiếm một tân Ảnh Vệ.
"Tôi hiểu rõ."
"Vậy cậu còn chọn cô bé này?"
"Nhưng tôi chắc chắn, cô bé này có thể." Không chỉ có khả năng, hơn nữa nhất định sẽ rất xuất sắc, cô bé này có thể không chịu khuất phục bảo vệ con búp bê thỏ của mình, chỉ cần cô chắc chắn, nếu không muốn sống, cô vẫn sẽ bảo vệ tốt.
Người như vậy, rất thích hợp làm Ảnh Vệ.
Thiếu niên tao nhã cười mỉa mai, "Được, tôi tin tưởng mắt nhìn người của cậu, trước tiên mang cô bé này đi cầm máu đã, nếu cứ tiếp tục chảy xuống, một thuộc hạ của cậu sẽ chảy máu đến chết mất."
Thiếu niên cúi đầu, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trong ngực bị máu nhuộm bẩn, "Cô, có đồng ý đi theo tôi?" Anh cho cô lựa chọn.
Hai tay ôm con búp bê, Linh Lan nhìn vẻ mặt lạnh như băng của người thiếu niên, do dự gật đầu một cái.
Anh thấy cô sắp ngã xuống thì ôm lấy cô, vì anh không phải là người xấu, cô là người ngây thơ đơn thuần, Hàn Lạc Đình hoàn toàn xác nhận không phải là người xấu, cho tới bây giờ cũng không phải.
Gặp gỡ anh, cuộc đời cô đã có một bước ngoặc.
Cô, trở thành một tân Ảnh Vệ.
Rời khỏi cô nhi viện, ở trong bệnh viện nghỉ ngơi khoảng hai tuần, sau đó được đưa đến một tòa nhà tráng lệ, trong khoảng thời gian này, Đỗ Linh Lan chỉ dám im lặng đi theo bên cạnh Hàn Lạc Đình, cho dù cho người khác trêu chọc cô thế nào, dụ dỗ cô ra sao, cô cũng không nói một câu, hoặc là xem xét trước thái độ của Hàn Lạc Đình, sẽ quyết định.
Hàn Lạc Đình có một cái đuôi nhỏ đi theo, nhưng một chút cảm giác bất tiện cũng không có, theo lý thuyết, anh thật sự nên cảm thấy không thuận tiện cùng không vui, nhưng anh thích cô bé bướng bỉnh này, thích sự cố chấp của cô, hơn nữa thích sự kiên trì của cô đối với đối tượng phải bảo vệ.
Chỉ có như vậy, anh mới có thể yên tâm, khiến cô trở thành người quan trọng nhất bên cạnh mình.
Nắm bàn tay nhỏ bé của Đỗ Linh Lan, anh đi về phía tòa nhà, vừa đi vào phòng khách, một cô bé trắng trẻo mũm mĩm giống như tên bắn chạy về phía bọn họ, chạy vào trong ngực anh, cái miệng nhỏ nhắn hồng hồng vui mừng kêu: "Đình Đình, Đình Đình!"
Anh buông tay Đỗ Linh Lan ra, đưa tay bế cô bé kia lên.
Cô bé này, là thiên sứ đã cứu anh ra khỏi địa ngục sâu thẳm, anh đã thề, nhất định sẽ dùng sinh mạng của mình, bảo vệ cô đến cùng.
Tay Đỗ Linh Lan bị buông ra, theo bản năng đưa tay về phía anh, nghĩ có thể nắm lấy tay anh, được bàn tay thật to của anh nắm chặt, cô không hiểu sao lại có cảm giác an toàn, giống như sẽ không bao giờ có người nào đó có thể làm cô thương tổn, cướp đi con búp bê của cô, hay là kéo bím tóc của cô.
Thế nhưng, tay cô tìm rất lâu, cũng không nắm được bàn tay anh, ngẩng đầu nhỏ lên, nhìn về phía người thiếu niên đang ôm một cô gái xinh đẹp đáng yêu giống tiểu thiên sứ.
"Anh. . . . . ." cô khẽ gọi, hi vọng anh sẽ dời sự chú ý từ trên người tiểu thiên sứ kia qua cô.
Hàn Lạc Đình quay mặt lại, thấy sự chờ mong trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, lòng anh khẽ động, kéo tay tiểu thiên sứ xuống, một lần nữa nắm lấy tay cô dắt đến trước mặt mình, làm hai cô bé trắng trẻo mũm mĩm đứng đối mặt với nhau.
Tiểu Long Hồ nhìn thấy cả hai cao gần bằng nhau, nhưng cô bé này rõ ràng gầy yếu hơn mình, ngay sau đó, đôi mắt cô tỏa sáng, tiến lên trước ôm Đỗ Linh Lan, "Cậu chính người bạn nhỏ đến đây chơi đùa cùng Tiểu Hồ có đúng hay không? Cậu rất tốt, Tiểu Hồ sẽ bảo vệ cậu!"
Lời nói trẻ con của cô, chọc mọi người xung quanh cười, mà Đỗ Linh Lan, lại ngây ngốc được cô ôm.
Ngực của cô thật là ấm áp, cũng giống như Hàn Lạc Đình, nhưng cô vẫn cảm thấy thật là ấm áp, thật thoải mái, hơn nữa tiểu thiên sứ này còn nói sẽ bảo vệ cô.
Nhưng mà, cô biết rõ "Nhiệm vụ" của mình, từ ngày đầu tiên được mang đi Hàn Lạc Đình đã nói rõ với cô, nguyên nhân cô được đưa đến tòa nhà này, việc cô phải làm, là bảo vệ tiểu thiên sứ trước mặt, dùng sinh mạng của cô bảo vệ tiểu thiên sứ của anh.
Trên thực tế, cô không hiểu cái gì gọi là bảo vệ, cô chỉ biết, Long Hồ cũng giống như con búp bê thỏ của cô, cô sẽ không cho ai cơ hội làm tổn thương Long Hồ, cô sẽ bảo vệ Long Hồ thật tốt.
Trong nháy mắt này, cô cũng đã quyết định.
"Lạc Đình, cô bé này gầy yếu quá đi." Hơn nữa gân cốt lại kém, không có tư chất làm Ảnh Vệ, yêu cầu của Long gia, đã nói, sẽ không đồng ý.
Mấy ngày nay, Đỗ Linh Lan nghe được rất nhiều người nói cô như vậy, nhưng trên thực tế, cô cũng bắt đầu đồng ý "Huấn luyện" , không giống với những đứa trẻ khác cũng được huấn luyện, cô rõ ràng là một người vô dụng, cơ thể không tốt, không đủ nhạy bén.
Nhưng, cô phải bảo vệ tiểu thiên sứ, nếu không Hàn Lạc Đình sẽ thất vọng về cô, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, lấy hết can đảm đi về phía người đàn ông rất nghiêm túc kia nói: "Linh Lan sẽ cố gắng bảo vệ Tiểu Hồ, cũng giống như khi bảo vệ búp bê thỏ." Tiếng nói non nớt, mềm mại, ngọt ngào, lại không ai kiên quyết bằng.
Hàn Lạc Đình có chút kinh ngạc nhìn cô, anh đã nhìn thấy cô bảo vệ con búp bê kia như thế nào, nhưng anh vẫn rất kinh ngạc, tại sao cô trong một thời gian ngắn như vậy, lại quyết định phải bảo vệ Long Hồ?
Thật ra mà nói, anh đối với quyết định của mình cũng nghi ngờ, để cho một cô gái gầy yếu như vậy làm Ảnh Vệ, thực sự thích hợp sao? Hơn nữa trong mấy ngày huấn luyện vừa qua, anh thông qua người huấn luyện ở đó lấy được một ít dữ liệu, có thể thấy được, cơ thể cô hoàn toàn không thể đáp ứng được những yêu cầu cơ bản nhất, sau này huấn luyện sẽ càng cực khổ hơn, càng cố gắng hết sức, như vậy càng làm anh lo lắng, quyết định của mình có hại cô hay không?
Nhưng trong mắt cô là sự kiên quyết, làm anh không thể thu hồi quyết định này.
Sự thật, lời của cô..., cũng làm người của Long gia chấn động.
Một đứa bé còn nhỏ tuổi, nên ngây thơ giống như Long Hồ, vậy mà trong mắt Đỗ Linh Lan, ngoài hồn nhiên ra, còn có sự chín chắn hoàn toàn không phù hợp với tuổi của cô.
Bọn họ tin tưởng cô.
Chỉ có Long Hồ ô ô kháng nghị, "Tiểu Hồ sẽ bảo vệ cậu, cậu không cần bảo vệ Tiểu Hồ! Tiểu Hồ có ba, mẹ, có anh trai, còn có Đình Đình cùng các chú, bác bảo vệ, cậu không cần bảo vệ Tiểu Hồ, cậu hãy cho Tiểu Hồ bảo vệ cậu!" Trong nhà mọi người đều bảo vệ cô, cô rất muốn giống như những người khác, bảo vệ Đỗ Linh Lan thật tốt.
Đỗ Linh Lan rất vui mừng, cô không biết làm sao hình dung cảm giác xúc động trong lòng, sau khi cha mẹ mất, cuối cùng cũng có thể cảm nhận được cảm giác này, nhưng cô kiên quyết lắc đầu, "Linh Lan sẽ bảo vệ người ."
Vì cô biết như vậy, Hàn Lạc Đình sẽ rất vui mừng.
Tiểu thiên sứ, là người quan trọng nhất với anh.
Vì anh, cô sẽ không tiếc bất cứ giá nào, sẽ bảo vệ tiểu thiên sứ thật tốt.
Vì suy nghĩ này, cho dù sau này phải chịu khổ, huấn luyện khó khăn, cô sẽ cắn răng chịu đựng.
Cô vẫn không biết, cảm giác của mình là gì, cho đến khi xuân về hoa nở rộ(đến thời điểm thích hợp), cô cuối cùng cũng nhận ra, thì ra là, từ lúc Hàn Lạc Đình ôm cô ở cô nhi viện, hình bóng của anh đã ở sâu trong tim cô, mọc rễ.
Vậy mà vào cùng một ngày, cô lại biết thêm một chuyện, cô với anh mà nói, chỉ là một thuộc hạ.
Anh, từ đầu đến cuối chỉ có Long Hồ, cô gái kia tốt đẹp hồn nhiên làm người khác không thể không yêu quý, không cách nào căm ghét tiểu thiên sứ.
Từ ngày đó trở đi, cô che giấu tình cảm của mình, chỉ có thể ở một nơi rất xa nhìn anh, âm thầm yêu anh.
Cô không cần anh biết, cũng không cần anh chấp nhận, cho đến khi được anh ôm chặt nhưng tên người anh gọi cũng không phải là cô.
Một giây kia cô biết rõ, cô nên tỉnh lại.

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

CON ĐĨ.....

Tôi bỏ cô ấy để yêu một người khác, không phải vì tôi đã chán cô ấy... mà đơn giản là vì... cô ấy quá đặc biệt, tôi không thể hiểu nổi... và tôi sợ phải hiểu, sợ phải bước vào thế giới đầy rối ren của cô ấy.

Người yêu tôi bây giờ là một người đơn giản, cô ấy không quá hiền và cũng chẳng có cá tính dữ dội mấy, cô ấy không tự design một món quà cho tôi, không bất ngờ đến trước cửa nhà tôi trao cho tôi một nụ hôn, không nhét một cái gối to vào bụng và tưởng tượng rằng chúng tôi sắp có con... không, cô ấy không làm những điều mà người yêu trước của tôi làm.

Cô ấy chỉ đơn giản gọi cho tôi một cú điện thoại mỗi ngày. Nếu muốn đi chơi với tôi, cô ấy sẽ lên kế hoạch trong vòng mấy ngày trước. Đến ngàyValentine cô ấy tặng tôi một miếng chocolate hình trái tim, trơn bóng không như miếng chocolate mà người yêu trước của tôi tự làm, có tên tôi và tên cô ấy trên đó.


Có thể có sự khác biệt quá lớn trong cách yêu của hai người và cho dù biết rằng người yêu trước của tôi yêu tôi một cách dữ dội hơn thì tôi cũng không dám sống trong tình yêu ấy, tôi sợ sẽ bị nhấn chìm điều tôi cần là một tình yêu đơn giản, có thể dẫn đến hôn nhân thì càng tốt. Sau khoảng 2 tháng chia tay, tôi vẫn nhớ cô ấy nhiều lắm, tôi không thể bắt gặp cô ấy trong hình hài người yêu mới nên tôi thường tự thần ra một mình, người yêu mới của tôi thấy vậy cũng hỏi thăm nhưng cũng chỉ là hỏi thăm cho qua chuyện, cô ấy không quan tâm nhiều đến điều mà tôi đang nghĩ.

Bất ngờ một hôm. Tôi nhận được tin nhắn của người yêu cũ.

"Anh thế nào rồi? Anh có được hạnh phúc không?"

Tôi reply ngay sau đó.

"Không hạnh phúc lắm! Nhưng giản đơn là được, anh cần nó..."

Một lúc lâu tôi không thấy cô ấy reply.

Tay tôi vẫn cầm điện thoại, vẫn chờ một dòng tin nhắn. Một lúc,một lúc lâu nữa. Tôi không chịu được nữa, tôi phải gọi lại, phải nghe bằng được giọng của cô ấy. Bất chợt, tôi chưa kịp bấm số thì điện thoại của tôi reo. Số của cô ấy, tay tôi run như lần đầu tôi bấm số làm quen với cô ấy.

- Em à, có chuyện gì không? Tôi cố lạnh lùng.
- Mình làm người tình anh nhé...
- Vậy là sao?
- Anh không cần phải yêu em chỉ cần anh đến bên em những lúc anh cần em có được không anh?
- Ừ

Tôi biết tôi ừ là vì tôi còn quá yêu cô ấy và tôi không có cảm giác tội lỗi mấy với người yêu mới đơn giản là vì tình yêu mới không có gì đặc biệt, nổi trội.

Chúng tôi gặp nhau ở một quán cà phê nhỏ và đầy hoa cúc cắm ở xung quanh các vách tường.
- Anh tưởng em thích các quán cà phê có gam màu trầm cơ mà?
- Ồ, quen em lâu như vậy mà anh cũng không biết là em dễ thay đổi hơn là một cái lật tay sao?

Tôi cười, cô ấy vẫn hóm hỉnh như vậy, vẫn duyên dáng như vậy.
Chúng tôi về nhà của cô ấy, yêu nhau cũng khá lâu rồi nhưng thực ra tôi chưa bao giờ lên nhà cô ấy, tôi chỉ đứng tiễn cô ấy ngoài cổng khu chung cư, cô ấy bảo cô ấy chỉ sống một mình nên không muốn đàn ông lên, sợ lắm chuyện phát sinh, tôi bật cười, tôi đâu đến nỗi dê như thế, mà bây giờ là thời đại gì rồi mà cô ấy còn sợ chuyện đó. Vậy mà bây giờ,cô ấy chủ động mời tôi lên nhà.

Mọi người hàng xóm và bác bảo vệ già có vẻ quí cô ấy, người mỉm cười, người chào cô ấy, riêng bác bảo vệ thì nháy mắt với cô ấy một cái.
- Con bé này. Thế là cũng chịu dẫn người yêu lên nhà rồi hả?

Cô ấy cười nụ
Nhà của cô ấy quá rộng đối với người ở một mình, chúng tôi ngồi uống nước, nói chuyện, bất chợt, cô ấy cố ý dựa vào ai tôi, tôi ôm lấy vai cô ấy, chúng tôi ngồi lặng một lúc, rồi cô ấy kéo khuôn mặt tôi lại thật gần, thật gần tôi vẫn còn nghe rõ. Lúc nụ hôn buông lơi lần đầu, cô ấy tựa trán cô ấy vào trán tôi thì thầm: "Em nhớ anh đã từng nhớ không chịu nổi". Tôi hôn cô ấy mãnh liệt hơn.Và chuyện đó đã xảy ra. Đó là lần đầu của hai chúng tôi.

Người ta bảo hạnh phúc xuất phát từ tình yêu chân thực thường không thể đi đôi với thực tế cuộc sống. Nhưng trong tôi vẫn tham lam, vẫn muốn có cả hai, tôi cần một người tình như cố ấy,nhưng tôi lại cần người yêu như người yêu tôi,và tôi chấp nhận sự thoả hiệp của chính mình.

- Anh có biết định nghĩa của người tình không??? Cô ấy nói trong tư thế nằm sấp và tay chống cằm.
- Không, cũng chưa bao giờ anh suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này.
- Một người tình thì kém xa một người yêu và hơn con đĩ một tẹo.
- Con đĩ... em nói nghe kinh quá.

Cô ấy không nói gì thêm, chỉ cười.

Chúng tôi duy trì quan hệ được hơn một năm. Đó là khoảng thời gian hạnh phúc... nhưng lý trí của tôi vẫn đè bẹp hạnh phúc thực tại này. Có lẽ tôi sinh ra đã vậy. Không có từ mơ mộng mang tên cuộc sống. Tôi quyết định cưới vợ, không phải cô ấy mà là người yêu mới của tôi.

Khi tôi nói chuyện này với cô ấy, cô ấy không hề biểu lộ chút ngạc nhiên, thậm chí cô ấy còn lạnh lùng nói:
- Anh này... anh không tính giá cả cho những lần chúng ta quan hệ hay sao???

Tôi giật mình, tôi nghĩ cô ấy nói đùa...tôi cười xoà

Mặt cô ấy đột nhiên nghiêm lại:
- Em nói nghiêm túc đấy. Không có gì là không có giá đâu.

Tôi không tin vào đôi tai mình nữa. Hoá ra tôi yêu nhầm một con đĩ mất rồi. Tôi vẫn cố cười.
- Bao nhiêu hả em?
- Tuỳ tâm anh thôi...
- OK! Mai anh sẽ mang đến, hôm nay anh không mang nhiều tiền.

Hôm sau, tôi mang một phong bì tiền gồm 2000$ đến nhà cô ấy.Trong đó tôi còn để kèm mảnh giấy "Gửi em đĩ thân yêu, thế này đã đủ chưa? Nếu chưa đủ thì bảo anh đưa thêm nhé, cảm ơn em đã vui vẻ cùng anh, à mà với mấy thằng khác em đừng đòi trọn gói như thế nhé, xong ca nào dứt điểm ca ấy đi".Tôi biết tôi quá cay độc khi viết những dòng ấy nhưng tôi quá tức giận.

Cô ấy không liên lạc với tôi nữa. Cuối năm, chỉ còn 3 tháng nữa là cuối năm, tôi chuẩn bị cho lễ cưới.
Tôi và vợ tôi sống lặng lẽ, đời sống tâm hồn hay chăn gối đều không sâu sắc.Được gần một năm, tôi phát hiện ra cô ấy ngoại tình, không đau khổ, giằng xé, chỉ hơi ngạc nhiên... Chúng tôi chia tay nhau trong sự thoả thuận ngầm rằng chưa có con cái quả là một điều may mắn.

Tôi bắt đầu nhớ đến người yêu cũ.Cô ấy thế nào rồi, có chồng chưa, hay vẫn là một con đĩ bao trọn gói.
Tôi quyết định đến thăm nhà cô ấy. Đứng ngoài cửa tôi nghe thấy tiếng trẻ con khóc, có lẽ cô ấy đã có gia đình, ít nhất tôi cũng không phải ngại vì sợ phải bắt gặp cảnh cô ấy đang nằm với một người đàn ông khác.

Tôi gõ cửa. Một người phụ nữ ra mở cửa.
- Anh hỏi ai?
- Cho tôi hỏi Thư có nhà không?

Cô ấy không nói gì, lẳng lặng mời tôi vào uống nước. Xong đâu đấy cô mới chậm rãi kể chuyện.
- Cách đây gần một năm chính vì đứa bé này, con bé Thư nhà tôi đã đánh đổi chính mạng sống của nó.

Tôi đau nhói trong tim.
- Thư chết rồi hả chị? Chị không đùa chứ? Tại sao hả chị?
- Ừ! Hồi đó, bác sĩ khuyên nó là phá cái thai đi, nó bị bệnh tim, sinh con rất nguy hiểm, nhưng nó nhất quyết không chịu.
Tôi bàng hoàng, thì ra đây là sự thật. Sự thật đến chói tai và nhói lòng. Tôi ngồi thừ một lúc rồi bất chợt lên tiếng.
- Vậy bố đứa trẻ đâu?
- Con Thư nó là người đặc biệt, nó luôn làm những điều không ai đoán trước được, và có lẽ bố đứa trẻ là điều mà nó cũng muốn giữ kín. Nhưng tôi có một tấm hình nó giữ, hình như là của người đó, và hình như, đó là cậu. Đúng rồi, bây giờ tôi mới để ý, hình như đúng là cậu.

Chị dẫn tôi vào phòng Thư. Căn phòng vẫn nguyên cách trang trí. Những kỉ niệm xa xăm ùa về thấm đẫm nước mắt. Chị mở một hòm nhỏ và cầm ra một bức ảnh. Đúng rồi, đây là ảnh tôi, tôi nhớ hồi yêu nhau cô ấy xin tôi một bức ảnh để cài vào ví. Chị đưa thêm cho tôi một phong bì.

- Đây là tiền của Thư đưa tôi, bảo khi nào con nó lớn thì đưa cho con nó, nó đề phòng nếu nó sinh con mà không may ra đi, tôi cũng khá ngạc nhiên, nó có dư tiền trong tài khoản vậy mà nó phải cần 2000$ trong phong bì này đưa cho con nó là sao? Tôi nghĩ đó là của bố đứa trẻ. Có lẽ đó là cậu. Tôi nói có đúng không? À, nó còn giữ một bức thư nhỏ, có lẽ là gửi cho cậu, tôi không dám dở ra xem.

Tôi vội vàng dở bức thư màu chữ đã hơi hoen đi một tí. Không phải bức thư dành cho tôi mà là bức thư tôi đã dành cho cô ấy......

"Gửi em đĩ thân yêu, thế này đã đủ chưa? Nếu chưa đủ thì bảo anh đưa thêm nhé, cảm ơn em đã vui vẻ cùng anh, à mà với mấy thằng khác em đừng đòi trọn gói như thế nhé, xong ca nào dứt điểm ca ấy đi"

Hình như là tôi đã nhầm con đĩ với một người tình. À không, không phải người tình, mà là người yêu, mà cũng chẳng phải, là vợ tôi. Thực sự là vợ tôi!!!

Đừng Quên: Nhấn LIKEChia Sẻ để ủng hộ bài viết của mình bạn nhé !

Thứ Năm, 31 tháng 7, 2014

LÒNG NGƯỜI LÀ GIẤY, CHỨ KHÔNG PHẢI ĐÁ VÀNG

Hôm nay Blog truyện ngắn muốn được kể một câu chuyện cùng đọc và nghiền ngẫm nhé các bạn của tôi:

Chuyện xưa kể rằng, có một đạo sĩ nổi tiếng thần thông, trong một lần ngao du sơn thuỷ, thấy một phụ nữ đang quỳ bên một ngôi mộ mới, vừa khóc vừa quạt. Lấy làm lạ, đạo sĩ kia mới đến hỏi sự tình. Mới hay rằng, người dưới mộ là người chồng vừa khuất của thiếu phụ.

Ngán thay, trước khi chết có trăng trối lại rằng đến khi mộ khô thì người vợ trẻ hãy tái giá. Người thiếu phụ vì thế mới ở đây, quạt cho mộ nhanh khô. Người đạo sĩ động lòng, mới hoá phép giúp cho thiếu phụ, ngôi mộ thoắt cái đã khô như những ngôi mộ cũ. Người thiếu phụ vui vẻ cảm ơn đạo sĩ để về nhà, nơi người tình mới của mình mong đợi.


Người đạo sĩ về nhà, đem chuyện kể với vợ của mình. Vợ của đạo sĩ chê cười người đàn bà kia thật bạc tình. Được một thời gian, bỗng dưng người đạo sĩ mắc phải bạo bệnh, liệt giường và tạ thế. Trước khi nhắm mắt mới trăng trối lại rằng hãy giữ quan tài đủ 7x7 là 49 ngày rồi hãy an táng. Người vợ khóc vâng lời.
Một ngày kia, có một người xưng là học trò đến xin ở lại chịu tang người đạo sĩ. Dung mạo người học trò thật khôi ngô tuấn tú. Thế rồi, chỉ 3 ngày sau, người vợ đạo sĩ đã ăn nằm với người học trò.

Thế rồi được 7 ngày sau, người học trò lăn ra ốm. Bệnh ngày một nặng. Mới nói với người vợ đạo sĩ rằng, ta mắc phải bạo bệnh, chỉ có ăn óc người mới khỏi được. Người vợ liền lấy vồ, bật nắp quan tài định đập vỡ đầu xác chết để lấy óc cho nhân tình ăn.

Nào ngờ, vừa bật nắp quan tài thì vị đạo sĩ tỉnh lại. Người thiếu phụ quay lại thì chàng trai trẻ đã biến mất tự khi nào. Mới hay, đó là do phép thuật phân thân của người đạo sĩ cao tay. Người vợ xấu hổ quá, mới tự tử mà chết.

Người đạo sĩ đó là Trang Chu (còn gọi là Trang Tử), cũng là một hiền triết của Phương Đông chúng ta. Câu chuyện đó, câu chuyện “vợ thầy Trang Chu” lưu truyền gần 2000 năm để chê cười cái gọi là “lòng dạ đàn bà”.

Ngày nay, lại có chuyện anh đảng viên nọ sau khi “hoàn thành kế hoạch” (2 con), mới giấu vợ đi đình sản. Người vợ thì lại muốn sinh thêm con cho vui cửa vui nhà nên “tích cực cố gắng” mà mãi không thấy “kết quả”. Người chồng vẫn giấu vợ, thậm chí bởi vì cái khoản đình sản kia không ảnh hưởng đến khả năng đàn ông của anh, nên anh lại còn làm ra vẻ tích cực “phụ giúp” vợ mình...

Thế rồi, một hôm người vợ vui vẻ thông báo những “nỗ lực cố gắng” của 2 vợ chồng đã có “kết quả tốt đẹp”, cô đã có thai 3 tháng. Choáng váng, nhưng người chồng giấu đi để đi “kiểm định lại”. Kết quả biểu đồ của anh là 0%... Cuộc tiểu phẫu đình sản đã thành công tốt đẹp.

Ấy, cái câu chuyện thời nay cũng đang nói đến cái lòng dạ con người...

Lại có người lấy email giả, để chính mình chat và “thử lòng” người chồng mà mình hết mực thương yêu. Để đến khi anh ta trở nên lạnh nhạt tình cảm vì cho rằng người vợ thiếu tin tưởng tình yêu của mình. Rồi lấy bạn gái của mình để thử chồng... và rồi rước đau khổ vào mình khi người chồng chẳng “trước sau như một”...
Còn bao nhiêu câu chuyện trớ trêu nữa mới đủ để chúng ta hiểu rằng, lòng người ta là giấy, chứ nào đâu phải vàng đá... Vì là giấy, nên sao ta cứ nghĩ là vàng để đem đi thử lửa? Đến lúc cháy mất rồi lại thất vọng lòng dạ bạc đen? Sao ta không hiểu rằng, bởi là giấy, nên cái cần và nên làm là chúng ta phải nâng niu, giữ gìn cho nhau để tránh khỏi nắng mưa của cuộc đời?

Sao ta không hiểu rằng, bởi là giấy nên đẹp xấu là do ta vẽ nên, tốt lành là do ta viết nên mà thù hận cũng là do ta đặt bút. Sao ta không viết lời hay, vẽ lấy bức tranh yên bình để xây dựng, gìn giữ lấy cái hạnh phúc mong manh của gia đình?

Tôi chẳng cho cách làm của thầy Trang Chu là hay, tôi chẳng cho người đảng viên kia là không có lỗi. Tôi cũng chẳng ủng hộ việc thử lòng của các chị thời nay với email và các phương tiện khác. Thời gian thì trôi đi, nhưng lòng người thì vẫn vậy thôi, vẫn là giấy... Mà đá cũng mòn, vàng cũng phai, huống hồ là giấy...
Người ta, cùng là một người, sao có lúc nhân từ đáng yêu, lại có lúc cay nghiệt thế? Ấy bởi ai cũng có 2 mặt tốt xấu trắng đen lẫn lộn.

Là những người thề non hẹn biển với nhau, cam kết gắn bó với nhau để xây dựng tổ ấm của mình, tôi thiết nghĩ việc nên làm là ta mang cái mặt tốt ra để đối đãi với nhau. Lấy mặt trắng mà đối đãi với nhau (phu phụ tương kính như tân - vợ chồng kính nhau như khi còn mới). Đó mới là cái kế vạn toàn. Chứ nếu cứ mang cái mặt trái để đối đãi với nhau, mang cái xấu để dành cho nhau, như thế thì đồng sàng mà dị mộng, người hiền lành mà đối xử với nhau như trộm cướp. Cái đó gần với sự tan vỡ lắm.
Ai ơi, nếu còn thương nhau, chớ có thử lòng nhau. Và hãy hiểu, lòng con người là giấy. Ai không động lòng trước một cử chỉ ân cần? Ai vô cảm bởi một lời khen? Ai vắng nhau lâu ngày mà không hề ham muốn? Chẳng phải lòng mình cũng vậy ư?

Vậy nên, nâng niu bao nhiêu vẫn chưa đủ. Một chút nghi kỵ đã là thừa...

Đọc bài này rất ý nghĩa phải không ak , chia sẻ tới bạn bè của bạn để mọi người cùng nghiền ngẫm nhé !

Nguồn: http://truyentinhyeubaoviet.blogspot.com/

Thứ Tư, 30 tháng 7, 2014

Gửi em Vợ tương lai của anh (Phần 2)

[THƯ GỬI VỢ TƯƠNG LAI 2]

Gửi em, vợ tương lai của anh!

Dạo này em có khỏe không? Chuyện tình yêu của em với thằng đó – cái thằng đang nuôi em hộ anh trong lúc anh đang mải mê kiếm tiền để sau này rước em về làm vợ ấy, thế nào rồi? Anh hy vọng 2 đứa em mau mau tan vỡ, có thế thì em mới chóng tìm ra anh được. Hôm nay ngồi một mình, anh nhớ em quá nên quyết định gửi cho em lá thư này, mong là nếu chẳng may đọc được, em sẽ cười thích thú và mơ về ngày chúng ta gặp nhau, em nhé!


Lần trước anh đã nghĩ tới cái vụ thổi 1000 quả bóng bay thay cho pháo hoa để cầu hôn em ấy, nhưng anh nghĩ đi nghĩ lại, như thế vừa tốn kém, mà chẳng may anh bị bắt vì tội gây rối trật tự công cộng thì em lại phải nhận nhẫn cầu hôn tại trụ sở công an phường, khung cảnh chẳng lãng mạn tẹo nào em ạ! Hay là thế này đi, anh sẽ đưa em đến cái cầu ở gần nhà mình ấy, em đứng trên cầu và quăng đôi dép tổ ong của anh xuống sông. Sau đó anh sẽ chứng minh tấm chân tình của mình bằng cách lao mình nhảy xuống vớt, nếu anh vớt được thì em lấy anh nha! Còn nếu không vớt được thì chúng ta có thể tiếp tục làm chuyện đó hằng ngày mà, em yên tâm nhà anh sẵn dép tổ ong lắm! Anh sẵn lòng đầu tư đến bao giờ vớt được thì thôi em ạ. Em biết vì sao phải làm thế không, để sau này thằng cu nhà mình lớn, anh sẽ khoe với nó rằng: “Ngày xưa bố đã phải đối mặt với sinh tử mới có được mẹ mày đấy! Chỉ cần bố buông tay một cái là không có mày ngày hôm nay đâu!” Em thấy anh oai không nào?

Đám cưới của chúng ta sẽ giản dị thôi em nhé! Em thích đưa dâu bằng phương tiện gì nhỉ? Anh thấy người ta đi ô tô xe máy nhiều rồi, trâu bò máy xúc máy cày cũng có rồi, hay là mình thử xe lu em nhé! Để nếu chẳng may nó mà chết máy, quan viên 2 họ sẽ hò nhau chổng mông lên đẩy, vừa đông vui náo nhiệt vừa thắt chặt tình đoàn kết em ạ! Anh sẽ luyện thanh hằng ngày để hát tặng em bài “Vợ Yêu” của Vũ Duy Khánh, chắc là em sẽ xúc động đến phát khóc ấy nhỉ! Và anh cũng sẽ canh me, không để cho cái thằng hiện tại đang nuôi em hộ anh có cơ hội bén mảng lại gần cái mic để rên la mấy bài đại loại như “Cơn mưa ngang qua” hay “Không bao giờ bó tay” đâu, anh hứa đấy!

Bắt đầu cuộc sống chỉ có hai người. Anh biết là em thích nhất là phim kinh dị, mà anh thì cứ nhìn thấy mấy cảnh máu me chết chóc là buồn nôn, nhưng anh vẫn sẽ chiều em. Chúng ta sẽ ôm nhau xem phim kinh dị vào các buổi tối rảnh rỗi, anh sẽ gắn cái tivi to bằng nửa bức tường phòng ngủ nhà mình để em xem cho rõ nét, thấy từng đường gân thớ thịt nhé! Còn anh, anh sẽ luyện tập yoga thường xuyên và học cách vận khí đẩy thức ăn đã trào lên miệng ngược xuống dưới dạ dày, để khi em sợ quá hét lên, anh vẫn bình tĩnh xoa lưng em và nói :”Ngoan, có anh ở đây rồi, đừng sợ! Anh nuốt hết rồi, không phải lo đâu!”

Em rât thích được xoa xoa cái bụng mỡ đúng không? Vậy thì trước khi đi ngủ anh sẽ dành ra 15 phút để xoa bụng cho em, mặc dù anh vẫn hay lèm bèm trêu em là có quanh năm ngày tháng có bầu, nhưng sự thật là anh thích nghịch cái ngấn mỡ của em lắm. Với lại khi được anh xoa bụng, mắt em lim dim như con mèo no sữa, nhìn đáng yêu cực! Anh muốn thu lại từng khoảnh khắc dễ thương của em, vì vậy anh sẽ không nề hà ngại ngần vì một ít mỡ đâu.

Vấn đề muôn thở sẽ là chuyện bếp núc. Anh biết em thích ăn bánh nhưng chỉ biết làm duy nhất một loại bánh là “bánh lát”, cứ mỗi lần em vào bếp thì sau đó anh phải đặt lại tên nó là cái chuồng, nhưng không sao, anh sẽ tập làm các loại bánh em thích. Bù lại, em cũng phải nấu được các món cơ bản hằng ngày nhé! Để nếu bạn bè anh có đến chơi thì anh sẽ được dịp vênh mặt với chúng nó, mặc dù sau đó vợ chồng mình với lũ bạn anh sẽ phải tranh cái nhà vệ sinh và ngủ lỳ trong đó cũng không sao. Ai bảo chúng nó vác xác tới nhà mình chứ! Còn cuối tuần anh cũng sẽ dành ra mấy tiếng để phụ em dọn dẹp cái “chuồng bếp” nhà mình, để nếu bạn bè em tới chơi mà thấy cảnh đấy sẽ khen anh là chồng đảm đang, em cũng sẽ thấy hãnh diện và tự hào về anh, phải vậy không?

Lấy nhau về thì anh với em không được online facebook 24/24 thế này nữa đâu nhé! Khi đi làm về đến nhà thì cho 2 em điện thoại của chúng mình ôm nhau ngủ trên bàn, còn anh sẽ ôm em nằm đọc sách này, hoặc là đi dạo vào ban đêm, ngắm trăng ngắm sao, lãng mạn em nhỉ! Anh tính rồi, cái phòng ngủ của chúng ta sẽ là phòng cách âm, lắp cả đèn nhấp nháy và hệ thống karaoke xịn nhất nữa. Anh sẽ học thêm nhiều bài khác ngoài bài “vợ yêu” để hát cho em nghe, còn em thì phải tập múa để phụ họa nhé!. Ha ha, nghĩ tới cảnh em lắc lắc cái bụng mỡ rồi múa bài “nấm lùn di động” là anh không nhịn nổi cười. Chúng ta sẽ song ca bài “xe đạp teen” hoặc là “thỏ con chiên bánh” nữa nhé! Mỗi đêm nhà mình sẽ như cái trại Trâu Quỳ thu nhỏ vậy, nghĩ thôi đã thấy hạnh phúc ngập tràn rồi!

Đến lúc thằng cu ra đời. Lần trước anh tính với em là đẻ được bao kg thì đặt tên như thế, nếu là 3 cân 7 thì sẽ đặt là "Lê Ba Ký Bẩy". Nhưng mà khi anh trình bày phương án với bọn bạn anh, chúng nó nhìn anh với ánh mắt kỳ thị, ái ngại em ạ. Thế thì thôi vậy, chúng ta sẽ giao trách nhiệm đó cho hai ông bà nội ngoại nhé, nghĩ nhiều đau đầu lắm!

Vì anh học dốt toán lý hóa nên anh sẽ chịu trách nhiệm dạy thằng cu nhà mình văn và ngoại ngữ, để nó nịnh mẹ khéo như anh nịnh vợ, và tán gái bằng tiếng Anh giỏi như anh viết thư cho em bằng tiếng Việt ấy. Còn em sẽ dạy con học các môn còn lại được không? Em yên tâm, anh sẽ không để em thiệt thòi vì dạy nhiều thứ hơn anh đâu, ngoài giờ học anh sẽ bổ túc thêm cho cu cậu môn điện tử để nó chơi với anh, và môn massage để nó phục vụ mẹ nó mỗi khi anh đi công tác vắng nhà. Căn nhà của ba chúng mình sẽ có thật nhiều sách và đồ chơi em nhé! Để hôm nào cả nhà lười nhác, chúng ta sẽ gọi Pizza đến nằm lăn lóc vừa ăn vừa chơi, rồi ngày hôm sau, em phải lãnh trách nhiệm mếu máo làm nũng để bà ông bà nội dọn hộ chúng mình đấy! Nếu em không hoàn thành nhiệm vụ thì anh sẽ bảo thằng cu sang mè nheo ông bà ngoại nữa vậy, rồi sau đó chúng ta sẽ trả công 4 ông bà bằng 1 bữa cơm thịnh soạn..mua ngoài quán về, em có đồng ý không?

Khi chúng mình giận nhau thì sao nhỉ? Ngoài phương án chia nhau bế thằng cu, nó tè ra người ai thì người ấy sai ra, anh nghĩ chúng ta nên thử cách viết thư cho nhau đi. Anh sẽ viết một lá thư dài thật dài để nói về suy nghĩ của mình, rồi cho cái thằng cu mới tập đọc nhà mình ngồi bi bô đánh vần từng chữ cho em nghe, và ngược lại. Anh cá là khi nó chưa đọc đến câu thứ 3 là cả nhà lại phì cười rồi ôm hôn nhau túi bụi ấy chứ. Vì có tiếng nói cười râm ran của trẻ con, và vì anh với em đều yêu thiên thần bé nhỏ của mình, nên nhà mình sẽ luôn là mái ấm em ạ. Anh mong chờ đến ngày đó lắm lắm!

Còn bây giờ thì anh vẫn phải ngồi một mình ở đây, vừa uống café vừa cầu khấn em đi chơi với thằng kia về sớm sớm, em biết là ông bà ngoại sẽ lo cho em lắm nếu về quá giờ giới nghiêm mà. Anh bảo rồi, nếu nó không đối xử tốt với em thì bỏ quách đi cho rồi, làm gì có ai yêu và mang cho em hạnh phúc hơn chồng tương lai của em cơ chứ! Thế nên em nhớ lời anh nhé, yêu nó ít ít thôi, em còn phải dành suốt cuộc đời để yêu thương chăm sóc cho chồng con em nữa đấy!

Đây đã là lá thư thứ hai anh gửi cho em rồi, nếu em quên lá thư thứ nhất thì tìm vào link này nhé!


Đấy em thấy chưa, bao nhiêu kẻ xuýt xoa hạnh phúc khi đọc thư anh gửi cho em kìa! Thấy người ta GATO với tình yêu anh dành cho em thế mà em không có chút động lòng gì sao? Nếu có thì mau mau tìm ra anh đi nhé, anh mong ngóng ngày có thể biến những dự định của chúng mình thành sự thật lắm rồi.

Thôi thư đã dài, anh xin dừng bút ở đây! Mãi yêu em, yêu con của chúng mình!

Chúc em ngủ ngon...

Gửi em, Vợ Tương Lai của anh! (Phần 1)

Anh chắc là hiện tại, em đang ngồi chát với thằng nào đó, tâm sự thủ thỉ với nó là "Em yêu anh nhất thế giới, chúng mình cứ thế này mãi nhé. 

Chúng mình sẽ lấy nhau rồi đẻ những đứa con thật xinh, Anh nhỉ!". Nhưng xin lỗi nhé, em nhầm rồi nhầm rồi. Chồng em trong tương lai lại là một chàng trai handsome gấp thằng đó gấp trăm tỷ lần. Chuẩn rồi đấy, đúng như em đang nghĩ: Đó Chính Là Anh.


Đôi lúc anh hay tự tưởng tượng rằng anh sẽ cầu hôn em một cách rất lạ, làm em ngạc nhiên và hạnh phúc kinh khủng. Anh đã học cách làm pháo bông để tới khoảnh khắc ấy, anh tự làm 10 quả, rồi châm cho nó nổ thật lớn, chắc chắn trong tiếng pháo nổ như thế sẽ là lời cầu hôn của anh dành cho em, thật tuyệt phải không ^^.

Mà nếu như Cảnh sát xóm với Hình sự thôn không cho phép anh nổ pháo thì anh sẽ mua bóng bay - anh nghe đâu đó có người nói - tiếng nổ của 1 nghìn quả bóng bay thì bằng tiếng của 1 quả pháo - thế cũng ok - miễn là em vui vẻ rồi đồng ý lấy anh là được.

Rồi chúng ta có một đám cưới có thể không hoành tráng, nhưng chắc chắn 50 năm sau, em và anh vẫn sẽ hạnh phúc khi nghĩ về nó , đám cưới mình sẽ toàn các ngôi sao hội tụ, chung vui, anh sẽ cố gắng để hôm đó có Lenka hát Trouble is a Friend... Justin Bieber hát Baby - Remix ...Anh sẽ bảo thuê cả nghìn cái bát với vài trăm cái mâm để mọi người cùng tới dự ( Em thấy đủ không - nghìn cái bát với vài trăm cái mâm cơ mà ).


Bắt đầu cuộc sống chỉ có hai người. Anh rất thích mỗi khi 2 đứa ngồi xem film kinh dị, em sẽ ngồi thu lu bên cạnh, nén nỗi sợ hãi để xem cùng anh. Rồi đến những đoạn ma quỷ thình lình xuất hiện, em lại dúi đầu vào vai Anh và kêu lên: “Huhu, bật kênh khác đi, kênh gì cũng được”, ngay lúc đó anh sẽ bật kênh hoạt hình, kênh yêu thích của anh rồi lè lưỡi với em “Cứ chê anh già đầu thích xem phim hoạt hình đi, giờ em cũng thích Cartoon rồi nhá”.

Lúc mới cưới, anh sẽ ngủ trước. Nhưng chỉ tháng đầu tiên thôi. Từ tháng thứ hai, em là người ngủ trước. Anh sẽ ngắm em ngủ. Bấy lâu anh cũng chỉ mơ ước điều ấy. Vợ anh hẳn phải là một thiên thần như trong mơ, mặc dù mặt em có mụn hay là môi em bị nẻ đi chăng nữa.
Về chuyện bếp núc, anh hứa sẽ không để xảy ra như trong Cuộc Chiến Hoa Hồng. Trước khi quyết định cầu hôn em, anh đã tự học rất nhiều món mà chúng mình cũng từng bảo với nhau là "Chán mỳ tôm thì có thể quay sang cháo, ăn thế nào cũng được, miễn là chúng mình ở bên nhau và.... 2 đứa ăn thật no."

Anh sẽ không để em phải lặn lội vào bếp, với óc sáng tạo trời phú của anh thì mỗi ngày, mỗi tuần mình sẽ thay đổi món: đậu phụ luộc, rau luộc, trứng luộc, cá luộc... ăn món luộc giữ được nhiều dinh dưỡng và tốt cho sức khỏe lắm em ạ..

Anh cũng sẽ hì hục đọc đâu đó cách làm món ăn mới, mua rau cỏ và hì hục gói gói bóc bóc. Anh không tin là mình (sau vài ba năm nữa) sẽ vẫn rán đậu mà khi vớt ra phải dùng thìa cạo lấy cạo để như tình trạng hiện nay đâu em ạ. Anh muốn oai với con một chút lắm chứ!!!

Anh nhớ có lần em bảo em thích ăn món bún riêu cua ở đầu ngõ nhà cái thằng mà bây giờ em đang chat với nó ấy. Em đừng lo, anh sẽ đưa em tới đó. Trước khi cầu hôn em, anh đã tự an ủi rằng, anh yêu em vì em là chính em và luôn tin tưởng.... em là của anh....anh sẽ không ghen, không mặc cảm và suy nghĩ điều gì cả ngoài....em.

Rồi mỗi sáng sớm, anh sẽ lay em dậy từ 5h sáng để đi tập thể dục cùng anh, mặc dù rất buồn ngủ vì cả tối online Facebook, nếu em không muốn ra ngoài cũng không sao, anh sẽ bật kênh VBC rồi chúng mình cùng tập thể dục lúc 5h30 theo tivi, cứ thế thói quen em sẽ có, tới khi có bầu sẽ là tập Yoga Cho Bà Bầu vào mỗi sáng chủ nhật. Nhìn em uốn éo với cái bụng to tròn xinh xắn chắc anh không nhịn được cười mất.

Chúng mình sẽ sinh 3 đứa, em nhé. Ngày xưa anh muốn vợ anh sinh 5 để có thể làm 1 đội bóng rổ, em đọc đến đây đừng cười nhé. Tuy anh lùn thật đấy nhưng lùn vì chẳng qua anh không muốn cao, anh muốn thể hiện rằng: "Cao thực ra cũng chỉ ... hơn lùn vài chục cm thôi". Anh nghe nói sinh nhiều, dáng em sẽ xuống cấp, mà anh lại đẹp zai thế này, thế nên thôi mình sinh 3 thôi em nhé: "Con chúng ta sẽ đẹp zai như anh, xinh xắn như em và thông mình như 2 chúng mình, phải không em".

Thiên thần đầu tiên sẽ do em đặt tên nhé: Anh nhớ có lần em nhắc là thích đẻ được bao kg thì đặt tên như thế, ừ thế cũng được, nếu là 3 cân 7 thì sẽ đặt là "Lê Ba Ký Bẩy". Cái tên ấy anh thề là cả thế giới không có. ^^
Anh định trồng rau ở ngoài rãnh, rau muống em ạ. Trồng như thế tốt um lên, mà thằng cu lại có cớ mà "tè" vào, nhà thì được cải thiện rau cỏ. Cũng là tiện đôi ba đường mà anh khéo lại được tổ dân phố khen vì tinh thần trồng rau nữa.

Anh cũng định thứ Bảy và Chủ nhật là hai ngày dành cho gia đình. Anh sẽ lên kế hoạch để mình đi lòng vòng thành phố hoặc đi thật xa và nằm thư giãn ngắm sông ngắm biển, cuối cùng hai vợ chồng mình sẽ lạc vào một khách sạn hoặc nhà nghỉ bình dân nào đó. Em yên tâm, dù anh hơi kém về khoản xác định tọa độ nhưng chắc chắn chúng ta sẽ có mặt ở nhà trước bữa sáng ngày thứ 2 để cùng bắt đầu 1 tuần làm việc mới.

Anh nhận ra rằng nếu anh tập thể hình chăm chỉ, và kể cả anh rủ được thằng ku của chúng ta tập cùng (dù nó mới chỉ biết lẫy hay đi còn chưa vững), cơ hội được em "nể" và "yêu" sẽ cao hơn rất nhiều. Như anh tâm sự với ông bạn, để mà khi nào em gối đầu lên cánh tay của anh, sáng dậy anh không bị tê tay mà người kêu đau đầu là em thì mới là chuẩn!

Anh chắc chắn thích hít hà mùi tóc em. Nhất định thế. Tất nhiên thì đôi khi cũng có sự nhầm lẫn ở khứu giác của anh, bằng chứng là đã có lần anh xoa sữa tắm lên cả đầu chẳng hạn, nhưng mà anh sẽ yêu cái mùi đặc trưng của vợ anh. Đấy là cam kết để mà khi đi xa, anh có thể nghĩ về em với cái gì đó "rất - là - em".

Anh thích phòng của mình màu xanh hoặc màu hồng. Mới cưới thì nên màu hồng, trông đến là nghịch. Anh sẽ lấy 2 cái dép tông cắt chéo vào với nhau, để lúc mình sơn nhà, nó tạo thành hình trái tim còn chúng ta thì toe toét mỗi khi thấy nó. Màu xanh là khi có con, bởi anh muốn thằng ku sẽ được bơi trong cảm giác của màu xanh biển, với cá heo, với những hình ảnh ngộ nghĩnh. Tất nhiên là tốn tiền, nhưng mà em biết đấy, đó cũng là mơ ước của cả bố thằng bé mà. Không thể bỏ qua được!

Anh không băn khoăn lắm nếu tặng em một nụ hôn mỗi sáng trước khi đi làm. Chỉ đơn giản vậy thôi

Chậu quần áo anh hứa sẽ giặt, nhưng mà thông thường anh giặt xong thì khả năng vợ chồng è cổ ra đóng tiền nước là hơi cao. Nếu em có tính toán mà thấy lỗ thì cũng có thể kiến nghị, anh sẽ rất là vui mừng giúp em tiết kiệm những chi phí ấy.

Còn đống bát đũa thì anh sẽ rửa! gớm, lại lườm >”<

Con khóc. Thỏa thuận thế này nhé. Con khóc và nó nằm ngửa, nó thuộc về em. Còn nó ở các tư thế khác, anh sẽ dỗ. Em đồng ý chứ?

Anh sẽ dặn em một số thói quen anh thi thoảng chẳng để ý. Biết đâu sau này em đọc cái note ngớ ngẩn này em lại vỗ đét vào đùi và thét ầm lên: "Đấy chưa, rõ là em biết anh như thế mà!". ...

Khi anh làm việc, em có thể nhét rất nhiều thứ vào miệng của anh. Anh chẳng nhớ ra anh ăn gì đâu.

Cách tốt nhất để em lôi anh ra khỏi bàn làm việc là nấu ăn (và món gì càng thơm sực mũi càng tốt).

Anh lười tắm, nhưng mà sẽ không thể không tắm nếu em bắt anh đi tập thể hình

Anh thích mặc phong phanh vào mùa thu và mặc ấm quá mức vào mùa hè, thế nên anh chả chọn được quần áo vừa ý vào hai mùa này đâu.

Anh không biết chọn caravat, cũng chẳng biết thắt caravat và có khi quên cả sơvin mà đi họp nữa cơ...

Trong gia đình không thể tránh khỏi những lúc cãi vã xung đột. Anh đề nghị các phương án sau:

- Trong trường hợp cãi nhau mà em sai lè ra, em rửa bát vào 3 ngày kế tiếp. Ngày thứ tư cãi tiếp mà vẫn thua thì anh rửa (để dỗ em!).

- Trong trường hợp cãi nhau mà anh biết anh sai lè ra, thường thì anh sẽ cười (rất chi là đểu) và nói lắp (cực kì!). Em sẽ có cớ để thắng anh

- Trong các trường hợp còn lại không phân thắng thua, tốt nhất là nhờ đến thằng ku biết lẫy của chúng mình. Ai bế mà nó tè ra thì là người ấy thua.

Thế đã nhé, anh chỉ hí hửng viết ra vài ý tưởng (dù có thể dở hơi và chả ra đâu cả) về cái gia đình lý tưởng trong tương lai mà anh đang nghĩ đến. Chắc em đọc tới đây cũng mỏi lắm rồi. Bình thường anh sẽ nhắn tin chúc em ngủ ngon, nhưng anh nghĩ thằng kia nó nhắn rồi, nhắn nữa làm gì cho phí 200đ, anh sẽ tích nó lại để mai sau đưa em đi ăn ốc...



Mãi yêu em, yêu con của chúng mình!

Chúc em ngủ ngon... :)